Home Welcome Declaration Vision Open Letter VC Crimes Manifesto Library Contact Gallery Link

 

 

BẢN LÊN TIỀNG CỦA ỦY BAN BẢO VỆ SỰ VẸN TOÀN LĂNH THỔ

về

Công Hàm ngày 14 tháng 9 năm 1958 của Phạm văn Đồng

Tin tức từ giới truyền thông hải ngoại cho biết rằng Ṭa Đại sứ Trung Cộng tại Hà nội vào ngày 15 tháng 9, 08 công bố bức công hàm của Thủ tướng Việt cộng Phạm văn Đồng gửi cho Chu ân Lai cách đây 50 năm về việc Việt nam Dân Chủ Cộng Ḥa công nhận Hoàng Sa và Trường Sa thuộc lănh thổ Trung Hoa.

Nhân dịp này Ủy Ban Bảo Vệ Sự Vẹn Toàn Lănh Thổ (UB) lên tiếng về bức công hàm ấy.

VỀ PHÁP LƯ:

1. Việc chuyển giao một phần lănh thổ hay lănh hải của một dân tộc là do quyết định của toàn dân.  Ư định của toàn dân về vấn đề ấy phải được phát biểu công khai và tự do và Quốc hội có trọng trách thể hiện ư định này của quốc dân bằng một h́nh thức mà Hiến pháp qui định. Như vậy đây là thẩm quyền của Lập Pháp.

Hành pháp là một bộ phận công quyền của quốc gia với nhiệm vụ thi hành quyết định của quốc dân. Hành pháp không có quyền quyết định tối hậu.

Nh́n vào sự việc, ta thấy Phạm văn Đồng với tư cách thủ tướng của Việt nam Dân Chủ Cộng Ḥa (VNDCCH) trong công hàm đề ngày 14 tháng 9, 58 gửi cho Thủ tướng Trung cộng Chu ân Lai công nhận lănh hải của Trung hoa trong bản tuyên bố 10 ngày trước đó đă vượt ra ngoài quyền hạn của Hành Pháp. Phạm văn Đồng đă làm một việc mà ông ta không có quyền và không được phép làm. Hành vi ấy như vậy không có giá trị ǵ về phương diện pháp lư.

2. Tuyên bố của Chu ân Lai về 12 hải lư gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa là một hành vi bất hợp pháp. Hai quần đảo này chưa bao giờ là lănh hải của Trung Hoa và Chu ân Lai đă coi là đất của Trung Hoa trong bản tuyên bố đó. Đây là sự xâm lăng trắng trợn của Trung Cộng đối với chủ quyền trên lănh thổ của Việt nam.

Sự thừa nhận của Phạm văn Đồng đối với một hành vi bất hợp pháp của Trung cộng lại càng không có giá trị ǵ.

3. Nội dung của công hàm tuyệt nhiên không nói ǵ đến chuyển nhượng 2 quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt nam cho Trung Cộng. Công hàm chỉ đề cập đến công nhận 12 hải lư từ Hoàng Sa và Trường Sa như Chu ân Lai đơn phương tuyên bố. Sự công nhận này không thể được giải thích hay có nghĩa là một sự chuyển giao quyền sở hữu chủ một tài sản cho một chủ thể khác như trường hợp này.

4. Khi thừa nhận hai vùng quần đảo này là của Trung Cộng, Phạm văn Đồng được hiểu là thay mặt VNDCCH với tư cách là ‘chủ nhân ông’ hai vùng quần đảo ấy. Thực sự th́ hai quần đảo này lúc ấy thuộc quyền sở hữu của Việt Nam Cộng Ḥa (VNCH). Như vậy, nếu Phạm văn Đồng có ư định chuyển giao một cái mà ḿnh không có, để đổi lấy sự viện trợ của Trung cộng để xâm lăng VNCH, th́ đó là một ‘lời hứa hăo’ với âm mưu lừa gạt Trung cộng. Lời hứa ấy tự bản chất là không có giá trị v́ lẽ VNDCCH không có ‘hiện vật’ để trao cho đối tác. Dùng văn thư của Phạm văn Đồng làm cái cớ, Trung cộng vận dụng bạo lực để cưỡng hành lời hứa ấy để chiếm nốt Hoàng Sa vào năm 1974 và dần dần chiếm Trường Sa. Vào năm 1979, Phạm văn Đồng t́m cách né tránh thi hành lời hứa, chối quanh, biện bạch rằng v́ ‘chiến tranh đă quyết định như vậy’. Sau đó,  Bộ trưởng ngoại giao Nguyễn mạnh Cầm cũng nhắc lại lời biện bạch y như vậy, dù cả hai quên rằng thời điểm này là thời kỳ yên b́nh nhất của Đảng Cộng Sản Việt nam để xây dựng xă hội chủ nghĩa bằng sắt máu với sự hỗ trợ của toàn khối xă hội chủ nghĩa. Không có một đe dọa nào của ‘phe đế quốc.’

XXX

Để cho lập luận có vẻ vững chăi về chủ quyền của ḿnh trên hai quần đảo ấy của Việt nam, Trung cộng c̣n viện dẫn thêm vài ‘bằng chứng’ khác nữa:

Thứ nhất:  Vào năm 1956, Ung văn Khiêm, thứ trưởng ngoại giao nói với Li Zhiman, Đại lư sự vụ ṭa đại sứ Trung cộng ở Hà nội tại văn pḥng bộ ngoại giao rằng về phương diện lịch sử Hoàng Sa và Trường Sa là của Trung cộng.

Một lời nói như vậy nếu có tự nó không có giá trị ǵ về phương diện pháp lư, nhất là được nói ở chỗ riêng tư, như ở trong một văn pḥng, không phải ở nơi công cộng như trong một buổi họp báo.  Thường th́ sau một buổi gặp gỡ giữa các viên chức ngoại giao, người ta ra một thông cáo chung về một vấn đề mà hai bên cùng quan tâm. Tuy nhiên, thông cáo chung thường làm ở cấp cao hơn. Và trong trường hợp này, dù có thông cáo chung, không thể giúp ǵ cho việc xác nhận hay chuyển nhượng chủ quyền.

Thứ nh́: Trung cộng viện dẫn rằng sách giáo khoa cho học sinh ở Hà nội trước năm 1974 có ghi rằng Hoàng Sa và Trường Sa lập thành một ṿng đại an ninh bảo vệ Trung Hoa chống lại âm mưu xâm lăng của ‘đế quốc.” Dù Việt cộng có ư muốn bảo vệ mẫu quốc Trung Hoa một cách nhiệt thành đi chăng nữa, bắt học sinh Việt nam học tập việc bảo vệ ‘tổ quốc Trung hoa’ th́ những điều ghi trong sách giáo khoa như viện dẫn, không có nghĩa là Hồ chí Minh đă chuyển giao 2 quần đào này cho Trung Cộng được.

Tóm lại, công hàm  nh́n nhận chủ quyền của Trung Cộng trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là hoàn toàn vô giá trị trên b́nh diện pháp lư.

TUYÊN CÁO:

Trung cộng đă dựa vào công hàm này để cưỡng hành ‘lời hứa’ của VNDCCH: chúng đă mang quân đánh chiếm phần c̣n lại của khu Tuyên Đức và toàn bộ  khu Nguyệt Thiềm của quần đảo Hoàng Sa vào tháng 1 năm 1974.

Sau đó chúng đă và  nay đang tiến sâu về phía Nam: như đánh chiếm một số đảo ở Trường Sa, làm ra luật, vẽ lại bản đồ để chiếm toàn vùng, xây các căn cứ quân sự ở nhiều nơi, lập huyện Tam Sa để chính thức sát nhập 2 quần đảo trên vào lănh thổ Trung Hoa.

Đó là chưa kể đến âm mưu thôn tính lănh thổ Việt nam, biến đất nước này thành một tỉnh của Trung Hoa.

Trước t́nh thế đó, Ủy Ban đ̣i hỏi Đảng CSVN  ra lệnh cho Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt nam (CHXHCNVN), nhân danh là một nước độc lập có chủ quyền (như vẫn rêu rao) ra một tuyên cáo công khai trước quốc tế:

1)  Hủy bỏ Công hàm bán nước của Phạm văn Đồng gửi cho Chu ân Lai ngày 14 tháng 9, 1958. CHXHCNVN cần phải bác bỏ lời “thú nhận” của Phạm văn Đồng và rồi  Nguyễn mạnh Cầm viện dẫn lư do  “v́ chiến tranh” để biện minh cho âm mưu bán nước ấy.

2)  Đ̣i Trung cộng:

a) Huỷ bỏ đạo luật mà Quốc Vụ Viện Cộng Ḥa Nhân Dân Trung Hoa ban hành năm 1992 công bố quyền kiểm soát việc lưu thông của nước này trên Biển Đông đối với các tầu khoa học và tầu quân sự ngoại quốc.

b) Thu hồi Bản đồ mà Trung cộng vẽ lại ranh giới Biển Đông và phổ biến tháng 6 năm 2006. Ranh giới ấy vào sát bờ bể Việt nam, rơ ràng có mục đích truất hữu “không gian sinh tồn”của Việt nam, như thế “bóp nghẹt” sức sống của dân tộc Việt.  Muốn tiến ra biển khơi để vươn lên, nước Việt phải là một “tỉnh” của Trung Quốc.

c) Trả lại cho dân tộc Việt nam toàn bộ quần đảo Hoàng Sa và các đảo trong vùng Trường Sa mà Trung cộng đă chiếm đóng một cách bất hợp pháp.

d). Rỡ bỏ các căn cứ quân sự trên các đảo Phú Lâm, Tri Tôn, Duy Mộng v.v. kể cả Bộ Chỉ Huy, các hải cảng, phi trường v.v. đă xây cất trên quần đảo Hoàng Sa.

e) Phá hủy ít nhất (cho đến nay) 4 cứ điểm quân sự kiên cố xây trên khu đá ngầm Chữ Thập (Fiery Cross Reef) và một kiến trúc kiên cố 3 tầng lầu  trong vùng Vành Khăn ( Mischiefs)

f) Đ̣i hỏi Trung Cộng ra lệnh cho tàu hải quân của chúng chấm dứt việc bắn giết ngư dân Việt, đánh đắm ngư thuyền Việt hành nghề trên lănh hải của dân tộc; chấm dứt các cuộc tập trận bằng đạn thật với mục đích đe dọa ngư dân Việt, cũng như hủy bỏ lệnh cấm ngư dân Việt hành nghề tại Hoàng Sa và Trường Sa, hủy bỏ huyện Tam Sa mà Quốc Vụ Viện TC lập ra hồi cuối tháng 11, 2007.

3) Ra lệnh cho hải quân của CHXHCNVN phải bảo vệ ngư dân của ḿnh hành nghề trên Biển Đông kể cả trong Vịnh Bắc Việt, thay v́ chỉ đứng nh́n kẻ thù của dân tộc giết đồng bào của ḿnh như đă xảy ra hồi tháng 7 năm 2007 bên cạnh đảo Trường Sa của quần đảo Trường Sa và trong Vịnh Bắc Việt hồi tháng 1 năm 2005.

Nếu Trung Cộng không thỏa măn các đ̣i hỏi trên, Đảng CSVN phải ra lệnh cho hải quân đặt chất nổ phá hủy các cơ sở quân sự đă và đang xây trên khu đá ngầm Chữ Thập và Vành Khăn như Phi Luật Tân đă làm năm 1994 đối với một kiến trúc của TC xây trên một đảo gần bờ biển của họ. Đừng hèn nhát nữa!

Cuối cùng, nếu Trung cộng không thỏa măn các đ̣i hỏi trên, th́ CHXNCHVN phải có nghĩa vụ đưa vấn đề ra trước ṭa án quốc tế để yêu cầu giải quyết tranh chấp này. Chỉ có CHXHCNVN mới có danh nghĩa và có quyền nêu vấn đề ấy. Không ai ngoài CHXHCNVN có thể làm được việc này. Hăy chấm dứt sự lừa bịp bằng cách ra lệnh cho vài nhóm tay sai nêu vấn đề ấy để trốn trách nhiệm như vẫn thường làm. Đảng CSVN phải có trách nhiệm của họ đối với dân tộc Việt. Không c̣n cách nào trốn tránh được nữa. CHXHCNVN phải nêu vấn đề này để chuộc lại cái tội của Hồ chí Minh và Đảng CSVN đă phạm với dân tộc Việt, và chính cái tội ấy đă dẩn đến t́nh trạng nguy hiểm hiện nay. Có một điều đặc biệt là CHXHCNVN nay đă trở thành Hội Viên Không Thường Trực Hội Đồng Bảo An của Liên Hiệp Quốc (HĐBA). Với cương vị này, CHXHCNVN cần phải dương cao ngọn cờ ‘luật pháp’ để duy tŕ ḥa b́nh và an ninh thế giới. Vấn đề này lại có liên hệ trực tiếp đến sự bảo vệ quyền lợi của chính ḿnh, quyền lợi sinh tử của dân tộc ḿnh. Cũng lưu ư rằng quốc tế hỗ trợ cho CHXHCNVN vào ghế HĐBA với tư cách là đại diện cho nhân dân Việt nam, nói tiếng nói cho nhân dân Việt nam trước cộng đồng quốc tế, chứ không phải đại diện cho kẻ theo chủ nghĩa bá quyền mà lặng yên trước vấn đề nghiêm trọng ấy.

Cách đây mấy tháng, TT Bush có tuyên bố rằng Hoa Kỳ ủng hộ  sự vẹn toàn lănh thổ, khi Nguyễn tấn Dũng đến Hoa thịnh Đốn. Vào tuần lễ vừa qua, thứ trưởng ngoại giao Hoa Kỳ Negroponte đến Hà nội, đă công khai kêu gọi rằng các tranh chấp về lănh hải phải được giải quyết bằng luật biển. Như vậy rơ ràng là có sự quan tâm không nhỏ của Hoa Kỳ về ôn cố trong vùng, gián tiếp cảnh cáo kẻ theo chủ nghĩa bá quyền, gây bất ổn cho t́nh h́nh thế giới. Vào tháng 6 vừa qua, tại một hội nghị bàn về an ninh được tổ chức ở Singapore gồm có Hoa Kỳ, Nhật Bản, Úc, Ấn Độ v.v., người ta cũng kêu gọi như vậy. Cả thế giới hỗ trợ cho việc giải quyết tranh chấp trên căn bản ấy- giải quyết vấn đề bằng luật pháp, nghĩa là họ sẽ đứng về phía CHXHCNVN trong vụ này.

Và UB đ̣i hỏi CHXHCNVN phải hành động, và cũng nhấn mạnh thêm đến việc đưa ra trước Ṭa án quốc tế cả các hiệp ước trên đất liền kư năm 1999 và hiệp ước phân chia Vịnh Bắc Việt nam  năm 2,000 trong vụ tranh tụng này./.

Làm tại California ngày 15 tháng 9, năm 2008.

GS. Nguyễn văn Canh

 

BẢN ĐỒ XÂM CHIẾM TOÀN BIỂN ĐÔNG

s

QUẦN ĐẢO TRƯỜNG SA:

Vị trí khu ĐÁ NGẦM CHỮ THẬP và VÀNH KHĂN

 

KIẾN TRÚC QUÂN SỰ BĂI ĐÁ NGẦM CHỮ THẬP

Hiện có bốn cơ sở quân sự xây từ dưới nước lên

1. ĐANG XÂY

yongshujiao62vj

2. KHO  TIẾP LIỆU

yongshujiao43eq

3.DÀN PHÓNG HỎA TIỄN

yongshujiao5fo

4. BỘ CHỈ HUY

yongshu3

BĂI ĐÁ VÀNH KHĂN

BỘ CHỦ HUY

Bộ chỉ huy TC, Đảo Vành Khăn (Mischiefs), Trường Sa.

#####

 

TUYÊN CÁO RA MẮT CỦA ỦY BAN TRANH ĐẤU CHO TỰ DO DÂN CHỦ TẠI VIỆT NAM

 

Cuộc đấu tranh Quốc / cộng tuy đă trải dài trên nửa thế kỷ, nhưng chưa chấm dút.

 

Chừng nào người dân Việt-Nam c̣n muốn sống tự do, nhân phẩm được tôn trọng, chừng đó cuộc đấu tranh giữa Việt-cộng độc-tài-gian-ác-tham-nhũng, và người Việt-Quốc-Gia yêu tự-do-dân-chủ, c̣n tiếp tục.

 

Chính nghĩa chống độc-tài-toàn-trị-cộng-sản của người Việt Quốc-Gia hiện đang bùng dậy cả ở trong lẫn ngoài nước.

 

Đặc biệt, lần đầu tiên trong lịch sử chống cộng gần 100 năm, Nghị hội Âu châu đă ra quyết nghị 1481 ngày 25-1-2006, công khai lên án tất cả các chế độ cộng sản từ trước đến nay là độc tài toàn trị, phạm không biết bao nhiêu tội ác, trong đó có tội diệt chủng – giết người hàng loạt.

 

Nghị quyết này đă mặc nhiên xác nhận rằng cuộc tranh đấu chống Cộng của toàn thể dân tộc Việt-Nam từ trên nửa thế kỷ nay, là có chính nghĩa.

 

Hiện nay cuộc đấu tranh này đang bước vào giai đoạn vô cùng cam go, quyết liệt.

 

Là người Việt tỵ nạn cộng sản, không thể an nhiên tự tại trước cuộc đấu tranh giữa chính/tà và sự an nguy của cả quốc gia dân tộc, chúng tôi, những người có tên dưới đây.

 

Long trọng tuyên cáo phát động một cuộc vận động nhằm hai mục tiêu chính:

 

1.           Thứ nhất, vạch trần tội ác cộng sản vinh danh chính nghĩa Quốc-gia:

Nghị quyết 1481 ngày 25-1-2006 của Nghị hội Âu châu đă minh thị xác nhận tội ác của Việt cộng và gián tiếp vinh danh cuộc đấu tranh chống Cộng của toàn thể dân tộc Việt-Nam từ trên nửa thế kỷ nay, là có chính nghĩa. Với sự hỗ trợ tinh thần, chính trị... vô cùng thuận lợi đó:

*      Vận động người Việt trên khắp thế giới đồng loạt đưa tài liệu, chứng cớ, để một mặt lập cáo trạng về tội ác Việt cộng, một mặt nêu cao chính nghĩa chống Cộng của dân tộc Việt-Nam.

*      Vận động các quốc gia tự do và các tổ chức nhân quyền trên thế giới tích cực hỗ trợ việc lên án Việt cộng; cứu xét việc đem Việt cộng ra toà về tội diệt chủng; tẩy chay bạo quyền Việt cộng; và ủng hộ công cuộc tranh đấu giành lại tự do dân chủ của dân tộc Việt-Nam.

 

  1. Thứ hai, phối hợp với đồng bào quốc nội đẩy mạnh cuộc đấu tranh cho tự do dân chủ:

Cuộc đấu tranh của đồng bào quốc nội đang đến khúc quanh quyết định. Người Việt hải ngoại cần phải nỗ lực tiếp tay bằng cách:

*      Củng cố địa bàn hải ngoại, phân định lằn ranh Quốc/cộng, để tạo khối đoàn kết Quốc-gia hầu có sức mạnh và khả năng tiếp trợ hữu hiệu đồng bào quốc nội;

*      Hợp tác với đại khối ngưởi Việt Quốc gia chân chính trong nước, đẩy mạnh cuộc đấu tranh cho mau đi đến thắng lợi.

 

Thiết tha kêu gọi người Việt Quốc Gia hải ngoại hăy mau đoàn kết để làm nhiệm vụ lịch sử của ḿnh.

 

*      Cộng sản nằm vùng, bọn trở cờ đón gió, và những kẻ đi theo chủ trương ḥa hợp ḥa giải một chiều, đă ngày càng lộ diện, kết bè với nhau, công khai ḥa hợp ḥa giải với Việt cộng.

*      Tuy đă thắng lớn trong chiến dịch nêu cao lá cờ truyền thống Quốc gia, tuyệt đại đa số người Việt Quốc gia hải ngoại chưa thực sự đoàn kết với nhau, v́ sự tỵ hiềm đă làm chúng ta ngại đoàn kết hơn là sợ cộng sản xâm nhập khống chế.

*      Trước sự lộng hành quá trắng trợn của cộng sản và trước cao trào đ̣i dân chủ của đồng bào quốc nội, người Quốc gia không thể nhắm mắt ngồi im, nên chúng tôi đă mạo muội đứng ra làm nhiệm vụ của ḿnh.

*      Chúng tôi thiết tha kêu gọi Việt Quốc gia chân chính hăy nhất tề đứng lên nhập cuộc. Những cá nhân và đoàn thể, những cựu quân nhân c̣n giữ vững nhiệt t́nh chống Cộng, chống ḥa hợp ḥa giải, xin hăy mau tập hợp lại dưới ngọn cờ Chính nghĩa, dưới một lập trường thuần túy Quốc-Gia Dân-Tộc, để chúng ta cùng nhau chống lại bạo quyền Việt gian cộng sản.

 

Nếu không hành động kịp thời, chúng ta sẽ phải chịu trách nhiệm trước lịch sử dân tộc.

 

 

**A NON PROFIT-FAIR USE SITE**